Archive

Posts Tagged ‘cán bộ’

“Con chim sắp chết sẽ hót tiếng hay, người sắp chết sẽ nói lời phải.”

January 7th, 2011 1 comment

Theo thông lệ, không biết đã có từ bao giờ mà tất cả các cuộc thi hành án tử hình đều diễn ra vào lúc tờ mờ sáng để đến lúc mặt trời lên là tất cả đều đã hoàn tất.

Trường bắn Cầu Ngà nằm ngay phía sau Trại tạm giam Hà Nội. Nếu đi đường vòng phía ngoài cổng trại thì chỉ hơn một cây số. Trại giam chuyển từ đường Hỏa Lò về đây năm 1993 thì Trường bắn Cầu Ngà cũng bắt đầu có từ khi ấy. Có một điều kỳ lạ là con đường dẫn đến trường bắn là độc đạo và trường bắn là điểm cuối cùng của con đường ấy. Thế nên, tử tù đã bị đưa đến đây là… phải ở lại.

Theo thông lệ, các cuộc thi hành án tử hình đều diễn ra vào lúc tờ mờ sáng để đến lúc mặt trời lên là tất cả đều hoàn tất. Thế nên, ở trường bắn, ban ngày yên tĩnh, vắng lặng đến u buồn. Những ngôi mộ tử tù xếp thành hàng, im lìm.

Theo trí nhớ của những cán bộ công an ở Trại tạm giam Hà Nội thì tử tù “xông” trường bắn Cầu Ngà là Huỳnh Thức. Cuộc chuyển tù từ trại giam cũ ở đường Hỏa Lò về trại mới hoàn tất hồi tháng 3/1993 thì tháng 4 năm ấy, tử tù Huỳnh Thức bị thi hành án và trở thành tử tù đầu tiên thi hành án ở trường bắn Cầu Ngà.

tử tù
Lấy dấu vân tay của một tử tù trước khi ra trường bắn.

Mỗi tử tù khi bị đưa vào đây là một số phận, con đường sa ngã khác nhau. Có tử tù ở đây lâu, chỉ cần nghe tiếng giày khua trên hành lang phía ngoài buồng giam trong những ca đi tuần tra là biết của cán bộ nào. Nhiều khi, từ trong buồng giam vọng ra, hỏi thăm cán bộ. Có quản giáo bị ốm, nghỉ làm mấy hôm, thấy vắng tiếng giày là tử tù lại vọng ra băn khoăn, cán bộ đi đâu mà không thấy. Cán bộ cũng quen giọng nói của từng tử tù. Chỉ cần nghe tiếng thôi, vọng từ trong buồng giam, cách mấy lần cửa sắt vẫn nhận ra là của tử tù nào mà không cần thấy mặt.

Ngày nào cũng xuống buồng giam, tử tù nào có gì đó bất thường về tâm lý, về sức khỏe là cán bộ biết ngay. Hỏi về bất kỳ một tử tù nào đang còn sống trong khu giam thì tất cả các quản giáo ở đây đều biết rõ tội trạng, hoàn cảnh gia đình, tình trạng sức khỏe, tinh thần mà không cần phải mở hồ sơ hay bất kỳ một thứ sổ sách ghi chép nào.

Tử tù Hoàng Thị Tiến.

Tử tù Hoàng Thị Tiến, gần 3 năm sống ở khu giam này mà chỉ được thăm nuôi vài lần. Nhà Tiến ở mãi Sơn La, vợ bị bắt một mình chồng Tiến chật vật nuôi hai đứa con nhỏ nên chả có điều kiện lặn lội xuôi về Hà Nội thăm nuôi vợ. Không có tiếp tế, Tiến sống hoàn toàn nhờ vào tiêu chuẩn của trại, từ bữa ăn hàng ngày cho đến những vật dụng nhỏ nhất dành riêng cho đàn bà.

Quản giáo Nguyễn Thị Hạnh, Đội phó Đội quản giáo bảo: “Tiến cô đơn trong cả những ngày sống cuối cùng này, họa hoằn lắm mới được gia đình xuống thăm nuôi”.

Mà không phải chỉ một mình Tiến. Tất cả các tử tù chờ chết ở trong khu giam này đều được chăm sóc tận tình. Ngày nào quản giáo cũng xuống buồng giam làm nhiệm vụ, họ quen tử tù đến từng nét mặt, giọng nói, tính cách. Thế nên, một người quản giáo đã làm việc trong khu giam tử tù nhiều năm đã nói mỗi buổi sớm tinh sương, khi có bất kỳ một tử tù nào phải “xuất buồng” là trong chị dường như có khoảng trống mơ hồ nào đấy ập đến khiến lòng chị nặng trĩu.

Vẫn biết rằng cái ngày họ đền tội sẽ phải đến mà sao chị vẫn không thể xua đi được cảm giác ấy. Làm việc trong khu giam mãi rồi, từng chứng kiến nhiều buổi sớm tinh sương như thế mà chị vẫn không thể nào quen được. Nỗi buồn cứ từ đâu bỗng dưng xộc đến thôi. Nhất là lúc nghe mơ hồ thấy tiếng súng nổ, xa xa. Có tử tù xuất buồng đến mấy năm rồi mà khi tôi hỏi đến, chị vẫn nhớ vanh vách số giam và chị bảo rằng, chỉ cần nhắm mắt lại là chị hình dung thấy gương mặt của người ấy, lúc khóc, lúc cười…

Trong tất cả các buổi thi hành án tử hình thì theo luật định, Hội đồng thi hành án sẽ gồm nhiều cơ quan, nhưng không bao giờ vắng mặt cán bộ quản giáo. Quản giáo sẽ là người đầu tiên phải vào buồng giam tử tù trong những buổi sáng tinh mơ như thế. Quản giáo cũng là người đầu tiên cất tiếng gọi, đánh thức tử tù. Và, câu nói quen thuộc bắt đầu bao giờ cũng là: “Hôm nay đi trả án nhé”, khẽ khàng khi tiếng khóa lách cách đã va vào không gian buốt nhói, khi cánh cửa sắt nặng nề của buồng giam đã mở.

Đa số các tử tù sẽ bật dậy và hầu hết họ đều trở nên luống cuống. Có người chân tay trở nên mềm nhũn, không thể tự đi được, quản giáo phải dìu từng bước. Họ được làm vệ sinh cá nhân, được thay quần áo mới trước khi “xuất buồng”. Trong tất cả nhưng giây phút khó khăn đầu tiên này, người quản giáo bao giờ cũng là người ở sát bên tử tù. Chỉ đến khi đưa được tử tù ra khỏi khu giam một cách an toàn thì nhiệm vụ của người quản giáo mới kết thúc.

Tử tù sẽ được bàn giao cho Hội đồng thi hành án tiến hành các thủ tục tiếp theo. Khoảng sân chờ ở phía cuối hành lang, ban ngày hoa hồng vẫn nở và tiếng chim từ đâu tụ về vẫn hót ríu ran nhưng trong những buổi sớm mờ sương như thế, vắng lặng thinh không trở thành điểm chia tay. Tử tù thì đi tiếp còn những người quản giáo sẽ quay trở về phòng làm việc trong khu giam, tiếp tục nhiệm vụ của mình. Họ đã nói gì với nhau vào khoảnh khắc ấy?

Một quản giáo tâm khi khi rời tay ra khỏi tử tù, chị thường chúc họ ra đi thanh thản. Còn họ, thường lập cập cảm ơn và hứa “ở thế giới bên kia sẽ phù hộ cho các thầy” (ở trại giam các phạm nhân thường gọi quản giáo là “Thầy”). Con chim sắp chết sẽ hót tiếng hay, người sắp chết sẽ nói lời phải. Thế nên, những người quản giáo tin đó như một lời tri ân cuối cùng của các tử tù dành cho họ…

(Theo An Ninh Thế Giới)

Cán bộ và công chức: Bình đẳng trong tuyển dụng, sử dụng

September 27th, 2010 No comments

Cập nhật lúc 07:17, Thứ Hai, 29/09/2008 (GMT+7)

“Tôi mong muốn luật nêu được sự bình đẳng tương đối giữa cán bộ và công chức, trong cơ chế tuyển dụng, bổ nhiệm, quyền, trách nhiệm cũng như chế độ lương”, ĐBQH Nguyễn Ngọc Đào, Phó trưởng Khoa Đào tạo, bồi dưỡng công chức, Học viện Chính trị – Hành chính quốc gia Hồ Chí Minh góp ý cho dự án Luật Cán bộ, công chức vừa được UBTVQH thảo luận kín cuối tuần qua.

Đã qua thời thiếu cán bộ

Thưa ông, khi tuyển dụng theo quy định của dự thảo Luật Cán bộ, công chức, liệu có đảm bảo chất lượng tương đương cho cán bộ, công chức cùng một cấp không?

ĐBQH Nguyễn Ngọc Đào: Cán bộ hay công chức, cứ sai là xử lý theo pháp luật chứ không thể có ưu ái, ưu tiên. Ảnh: VA

Dự thảo lần này đã tách rõ hai khái niệm, nói rõ ai là cán bộ, ai là công chức. Cán bộ là những người phục vụ trong các cơ quan Đảng, đoàn thể, là những người được bầu: bí thư các cấp ủy Đảng cho đến Tổng Bí thư, Thủ tướng… Tất cả những người được bầu, bổ niệm phê chuẩn gọi là cán bộ. Còn những người làm quản lý Nhà nước trực tiếp, trong các đơn vị sự nghiệp công được gọi là công chức.

Đương nhiên khi nói đến cán bộ làm công tác Đảng, đoàn thể thì do bầu cử mà có chứ không thể tuyển được, có tuyển thì do anh hiệp thương giới thiệu tuyển, khâu đó cần làm và theo một cơ chế khác, nên bổ sung vào luật.

Tiêu chí lựa chọn đưa vào hiệp thương để bổ nhiệm từ xưa đến nay là mang tính xã hội, MTTQ đứng ra hiệp thương. Thí dụ phải là người tốt, trung thành với Tổ quốc, có uy tín với khu dân cư, chấp hành tốt pháp luật… chứ không nói đến năng lực. Khâu chuẩn bị lựa chọn để bầu, tuyển dụng, bổ nhiệm và phê chuẩn còn lỏng lẻo về tiêu chuẩn.

Thực ra vấn đề này đặt ra thì đúng nhưng giải quyết rất khó. Ai là người đứng ra đánh giá phẩm hạnh, chuyên môn? Chỉ có cơ quan nơi người đó công tác và lý lịch khoa học của người đó mới thể hiện trình độ chuyên môn. Như vậy trong tiêu chuẩn để bầu, dứt khoát phải có lý lịch khoa học.

Trong khi ta yêu cầu công chức phải có tri thức, phải có trình độ, có bằng đại học, bảng điểm, xem xét bằng cấp thì đối với cán bộ lại không có.

Đi tìm sự bình đẳng giữa cán bộ và công chức thì phải có tiêu chí. Ví dụ, bí thư đoàn quận chẳng hạn, phải có trình độ nhất định chứ không thể tốt nghiệp PTTH được, bí thư tỉnh ủy ít nhất phải có trình độ đại học. Đã qua rồi thời kỳ chúng ta thiếu cán bộ để bổ nhiệm hoặc bầu vào những chức vụ quan trọng. Bây giờ chúng ta đủ người, ngoài phẩm chất đạo đức, họ còn có trình độ. Tất nhiên có những thế hệ không có điều kiện làm việc này nhưng thế hệ tiếp theo phải làm được. Vì thế phải đưa vào luật ngay từ bây giờ.

Bình đẳng tương đối

Theo ông, những quy định trong tuyển dụng, đào tạo, sử dụng cán bộ, công chức như trong dự thảo Luật có đảm bảo được tính liên thông năng lực để luân chuyển cán bộ giữa các cơ quan nhà nước và Đảng, tổ chức chính trị – xã hội?

“Đã vi phạm, xâm hại lợi ích cộng đồng, quốc gia là bình đẳng trên phương diện truy cứu trách nhiệm chứ không thể có chuyện bên này thì kiểm điểm, khiển trách, luân chuyển nhưng bên kia thì cách chức. Bởi cán bộ hay công chức đều là chức vụ được giao trong bộ máy công quyền nói chung. Họ đều là công bộc của dân”.

Trong Pháp lệnh công chức 2003 cũng như trong dự luật lần này chưa tính đến việc xử lý tình huống một cán bộ trở thành công chức và ngược lại, một công chức chuyển sang làm cán bộ. Một người đang làm công tác Đảng nay chuyển sang công tác chính quyền thì phải xử lý thế nào về vị thế, chế độ lương? Hoặc có nhiều trường hợp đang ở doanh nghiệp chuyển sang công chức.

Tôi biết rất nhiều trường hợp như vậy, ở doanh nghiệp có trình độ đại học lương cao “ngất ngưởng”, sang làm công chức giữ nguyên. Trong khi, một công chức có trình độ tương đương, tuyển dụng vào cùng thời kỳ thì lương có khi phải 6 hoặc 9 năm sau mới theo kịp.

Chúng ta có cách nhìn nhận tương đối đơn giản quá làm sinh ra nhiều bất cập. Có những ông bí thư huyện ủy trình độ đại học, lương cao hơn trưởng phòng nông nghiệp của huyện ấy có trình độ tiến sĩ. Điều này rất cần bàn.

Quay lại với việc bình đẳng giữa cán bộ và công chức, theo ông khái niệm bình đẳng này cần được hiểu trên những phương diện gì?

Có ba mảng phải tương đối bình đẳng. Thứ nhất là khâu tuyển dụng và bổ nhiệm. Làm sao phải tương đối bình đẳng về tiêu chí đánh giá đạo đức, phẩm hạnh và năng lực làm việc. Ví dụ tiêu chí ở cương vị này phải có trình độ này, cương vị kia phải có trình độ kia. Phải bình đẳng hai bên.

Thứ hai là quyền và trách nhiệm cũng phải bình đẳng. Lấy ví dụ một chủ tịch tỉnh và một bí thư tỉnh ủy. Quyền lực như thế nào. Bí thư thì lãnh đạo về Đảng chỉ chịu trách nhiệm trước Đảng, còn trách nhiệm trước pháp luật thì chưa rõ, nhưng ông chủ tịch phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về những gì mình làm và trước Đảng với trách nhiệm là Đảng ủy viên hoặc Thường vụ.

Vì vậy, nên xử lý trách nhiệm cũng cần bình đẳng. Cứ có vi phạm ở cấp nào là phải xử lý theo pháp luật tương ứng quyền và trách nhiệm chứ không thể có ưu ái, ưu tiên. Đã vi phạm, xâm hại lợi ích cộng đồng, quốc gia là bình đẳng trên phương diện truy cứu trách nhiệm chứ không thể có chuyện bên này thì kiểm điểm, khiển trách, luân chuyển nhưng bên kia thì cách chức. Bởi cán bộ hay công chức đều là chức vụ được giao trong bộ máy công quyền nói chung. Họ đều là công bộc của dân.

Và thứ ba là chế độ. Nếu bên cơ quan hành chính nhà nước là ngạch công chức thì bên cơ quan Đảng, tổ chức chính trị – xã hội là ngạch gì, cũng phải nêu rõ. Không thể có ông bí thư huyện ủy trình độ thấp hơn mà lương lại cao hơn ông tiến sỹ trưởng phòng của huyện.

Chế độ nghỉ hưu cũng vậy. Hai bên đều phải như nhau, chỉ trừ một số trường hợp đặc biệt, như ủy viên Trung ương Đảng, Ban Bí thư, ủy viên Bộ Chính trị. Nhưng tôi muốn trong dự luật thay chữ “trong những trường hợp đặc biệt” bằng “trong những trường hợp cần thiết”. Cần là cần cho Đảng, cho dân, chứ ở đây không nên nói “đặc biệt”.

Vân Anh

(Source: http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2008/09/806001/)