Archive

Posts Tagged ‘Việt Nam’

Cán bộ và công chức: Bình đẳng trong tuyển dụng, sử dụng

September 27th, 2010 No comments

Cập nhật lúc 07:17, Thứ Hai, 29/09/2008 (GMT+7)

“Tôi mong muốn luật nêu được sự bình đẳng tương đối giữa cán bộ và công chức, trong cơ chế tuyển dụng, bổ nhiệm, quyền, trách nhiệm cũng như chế độ lương”, ĐBQH Nguyễn Ngọc Đào, Phó trưởng Khoa Đào tạo, bồi dưỡng công chức, Học viện Chính trị – Hành chính quốc gia Hồ Chí Minh góp ý cho dự án Luật Cán bộ, công chức vừa được UBTVQH thảo luận kín cuối tuần qua.

Đã qua thời thiếu cán bộ

Thưa ông, khi tuyển dụng theo quy định của dự thảo Luật Cán bộ, công chức, liệu có đảm bảo chất lượng tương đương cho cán bộ, công chức cùng một cấp không?

ĐBQH Nguyễn Ngọc Đào: Cán bộ hay công chức, cứ sai là xử lý theo pháp luật chứ không thể có ưu ái, ưu tiên. Ảnh: VA

Dự thảo lần này đã tách rõ hai khái niệm, nói rõ ai là cán bộ, ai là công chức. Cán bộ là những người phục vụ trong các cơ quan Đảng, đoàn thể, là những người được bầu: bí thư các cấp ủy Đảng cho đến Tổng Bí thư, Thủ tướng… Tất cả những người được bầu, bổ niệm phê chuẩn gọi là cán bộ. Còn những người làm quản lý Nhà nước trực tiếp, trong các đơn vị sự nghiệp công được gọi là công chức.

Đương nhiên khi nói đến cán bộ làm công tác Đảng, đoàn thể thì do bầu cử mà có chứ không thể tuyển được, có tuyển thì do anh hiệp thương giới thiệu tuyển, khâu đó cần làm và theo một cơ chế khác, nên bổ sung vào luật.

Tiêu chí lựa chọn đưa vào hiệp thương để bổ nhiệm từ xưa đến nay là mang tính xã hội, MTTQ đứng ra hiệp thương. Thí dụ phải là người tốt, trung thành với Tổ quốc, có uy tín với khu dân cư, chấp hành tốt pháp luật… chứ không nói đến năng lực. Khâu chuẩn bị lựa chọn để bầu, tuyển dụng, bổ nhiệm và phê chuẩn còn lỏng lẻo về tiêu chuẩn.

Thực ra vấn đề này đặt ra thì đúng nhưng giải quyết rất khó. Ai là người đứng ra đánh giá phẩm hạnh, chuyên môn? Chỉ có cơ quan nơi người đó công tác và lý lịch khoa học của người đó mới thể hiện trình độ chuyên môn. Như vậy trong tiêu chuẩn để bầu, dứt khoát phải có lý lịch khoa học.

Trong khi ta yêu cầu công chức phải có tri thức, phải có trình độ, có bằng đại học, bảng điểm, xem xét bằng cấp thì đối với cán bộ lại không có.

Đi tìm sự bình đẳng giữa cán bộ và công chức thì phải có tiêu chí. Ví dụ, bí thư đoàn quận chẳng hạn, phải có trình độ nhất định chứ không thể tốt nghiệp PTTH được, bí thư tỉnh ủy ít nhất phải có trình độ đại học. Đã qua rồi thời kỳ chúng ta thiếu cán bộ để bổ nhiệm hoặc bầu vào những chức vụ quan trọng. Bây giờ chúng ta đủ người, ngoài phẩm chất đạo đức, họ còn có trình độ. Tất nhiên có những thế hệ không có điều kiện làm việc này nhưng thế hệ tiếp theo phải làm được. Vì thế phải đưa vào luật ngay từ bây giờ.

Bình đẳng tương đối

Theo ông, những quy định trong tuyển dụng, đào tạo, sử dụng cán bộ, công chức như trong dự thảo Luật có đảm bảo được tính liên thông năng lực để luân chuyển cán bộ giữa các cơ quan nhà nước và Đảng, tổ chức chính trị – xã hội?

“Đã vi phạm, xâm hại lợi ích cộng đồng, quốc gia là bình đẳng trên phương diện truy cứu trách nhiệm chứ không thể có chuyện bên này thì kiểm điểm, khiển trách, luân chuyển nhưng bên kia thì cách chức. Bởi cán bộ hay công chức đều là chức vụ được giao trong bộ máy công quyền nói chung. Họ đều là công bộc của dân”.

Trong Pháp lệnh công chức 2003 cũng như trong dự luật lần này chưa tính đến việc xử lý tình huống một cán bộ trở thành công chức và ngược lại, một công chức chuyển sang làm cán bộ. Một người đang làm công tác Đảng nay chuyển sang công tác chính quyền thì phải xử lý thế nào về vị thế, chế độ lương? Hoặc có nhiều trường hợp đang ở doanh nghiệp chuyển sang công chức.

Tôi biết rất nhiều trường hợp như vậy, ở doanh nghiệp có trình độ đại học lương cao “ngất ngưởng”, sang làm công chức giữ nguyên. Trong khi, một công chức có trình độ tương đương, tuyển dụng vào cùng thời kỳ thì lương có khi phải 6 hoặc 9 năm sau mới theo kịp.

Chúng ta có cách nhìn nhận tương đối đơn giản quá làm sinh ra nhiều bất cập. Có những ông bí thư huyện ủy trình độ đại học, lương cao hơn trưởng phòng nông nghiệp của huyện ấy có trình độ tiến sĩ. Điều này rất cần bàn.

Quay lại với việc bình đẳng giữa cán bộ và công chức, theo ông khái niệm bình đẳng này cần được hiểu trên những phương diện gì?

Có ba mảng phải tương đối bình đẳng. Thứ nhất là khâu tuyển dụng và bổ nhiệm. Làm sao phải tương đối bình đẳng về tiêu chí đánh giá đạo đức, phẩm hạnh và năng lực làm việc. Ví dụ tiêu chí ở cương vị này phải có trình độ này, cương vị kia phải có trình độ kia. Phải bình đẳng hai bên.

Thứ hai là quyền và trách nhiệm cũng phải bình đẳng. Lấy ví dụ một chủ tịch tỉnh và một bí thư tỉnh ủy. Quyền lực như thế nào. Bí thư thì lãnh đạo về Đảng chỉ chịu trách nhiệm trước Đảng, còn trách nhiệm trước pháp luật thì chưa rõ, nhưng ông chủ tịch phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về những gì mình làm và trước Đảng với trách nhiệm là Đảng ủy viên hoặc Thường vụ.

Vì vậy, nên xử lý trách nhiệm cũng cần bình đẳng. Cứ có vi phạm ở cấp nào là phải xử lý theo pháp luật tương ứng quyền và trách nhiệm chứ không thể có ưu ái, ưu tiên. Đã vi phạm, xâm hại lợi ích cộng đồng, quốc gia là bình đẳng trên phương diện truy cứu trách nhiệm chứ không thể có chuyện bên này thì kiểm điểm, khiển trách, luân chuyển nhưng bên kia thì cách chức. Bởi cán bộ hay công chức đều là chức vụ được giao trong bộ máy công quyền nói chung. Họ đều là công bộc của dân.

Và thứ ba là chế độ. Nếu bên cơ quan hành chính nhà nước là ngạch công chức thì bên cơ quan Đảng, tổ chức chính trị – xã hội là ngạch gì, cũng phải nêu rõ. Không thể có ông bí thư huyện ủy trình độ thấp hơn mà lương lại cao hơn ông tiến sỹ trưởng phòng của huyện.

Chế độ nghỉ hưu cũng vậy. Hai bên đều phải như nhau, chỉ trừ một số trường hợp đặc biệt, như ủy viên Trung ương Đảng, Ban Bí thư, ủy viên Bộ Chính trị. Nhưng tôi muốn trong dự luật thay chữ “trong những trường hợp đặc biệt” bằng “trong những trường hợp cần thiết”. Cần là cần cho Đảng, cho dân, chứ ở đây không nên nói “đặc biệt”.

Vân Anh

(Source: http://www.vietnamnet.vn/chinhtri/2008/09/806001/)

Chúng ta "tạo ra" tội ác mang gương mặt những đứa trẻ?

August 2nd, 2010 No comments
Tác giả: Kim Dung
Bài đã được xuất bản.: 01/08/2010 06:00 GMT+7
URL: http://tuanvietnam.net/2010-07-30-chung-ta-tao-ra-toi-ac-mang-guong-mat-nhung-dua-tre-

Chắc chắn, My “sói” và đồng bọn sẽ bị pháp luật truy tố và xử lý. Nhưng xã hội người lớn chúng ta- “tạo ra” tội ác mang gương mặt những đứa trẻ như My “sói”, thì ai sẽ truy tố?

Chuyện “thường ngày” ở xã hội

Không còn quá sốc nữa, bây giờ, mỗi lần đọc trên báo chí thông tin các vụ  bạo lực của trẻ em. Bởi bây giờ, tệ nạn xã hội, bạo lực học đường, bạo hành trẻ thơ, thật cay đắng, dường như là chuyện “thường ngày” của xã hội chúng ta. Thế nhưng, sau vụ clip các nữ sinh một trường THPT ngang nhiên đánh “hội đồng” một nữ sinh khác, mà không một ai can thiệp, được tung lên mạng còn chưa bao lâu, thì một vụ tội ác mới đây vừa được khám phá lại khiến tất cả chúng ta, những người làm cha làm mẹ, không thể không dằn vặt, day dứt.

Một nhóm tội phạm 8 tên, trong đó có 6 đứa tuổi dưới 18, nhưng đã phạm tội đặc biệt nghiêm trọng- hiếp dâm trẻ em, cưỡng đoạt tài sản và cướp tài sản. Đáng chú ý, cầm đầu băng tội phạm là một đứa bé gái, mới 14 tuổi đầu, cái tuổi của trẻ con, ăn chưa no, lo chưa tới, còn thích làm nũng cha mẹ, biệt danh My “sói”, và “người yêu” của nó mới 18 tuổi, tên là Trịnh Thăng Long.

Theo VNN (ngày 26-6-2010): “Khi My “sói” chỉ cần hô “làm luật”, thì cả bọn sẽ xông vào nạn nhân để đánh đập, doạ nạt, cưỡng đoạt tài sản và bắt các cô gái phải cởi đồ để cả bọn thực hiện hành vi bi ổi, trong lúc Long là kẻ cầm điện thoại ghi lại hình ảnh đó. Và nếu cô gái nào không vâng lời sẽ bị doạ đưa đoạn clip lên mạng internet.

Tình trạng bạo lực học đường đáng báo động

Nạn nhân gần đây nhất là cháu L (15 tuổi), đã bị bọn chúng hiếp dâm tập thể trong một nhà nghỉ. Sau đó, chúng còn lấy đi chiếc xe máy Attila màu vàng cùng điện thoại của L. Thủ đoạn của bọn chúng không có gì mới mẻ: My “Sói” thường hay lên mạng lấy những nick chat là tên con trai rồi tán tỉnh, dụ các cô gái trẻ đi chơi. Khi đã có số điện thoại và hình ảnh của các “con mồi”, My “sói” đưa hình cho đồng bọn nhận dạng rồi chỉ định một tên con trai đến điểm hẹn, trong khi những tên khác đứng cách đó không xa, sẵn sàng hỗ trợ.

Có điều khác biệt, lần này, nạn nhân bị My “sói” cho vào tròng, không phải ai xa lạ, mà là L- một cô bé bạn học cùng trường, nhưng lại bị My “sói” căm ghét nhất. “Ngay sau đó, cả bọn thay nhau giữ tay và hãm hiếp nạn nhân, trong khi Long, người yêu My “sói” cặm cụi ghi lại mọi hình ảnh từ khi nạn nhân bị ép cởi đồ…Được biết, còn có 2 cô gái khác cũng là nạn nhân của bọn này. Và hiện nay, cơ quan chức năng đang tiếp tục mở rộng điều tra vụ án.

Một điều trùng hợp ngẫu nhiên. Mới đây, sáng ngày 28-7, Bộ GD và ĐT tổ chức hội thảo về phòng ngừa từ xa tình trạng học sinh đánh nhau.  Theo thống kê của Bộ, từ đầu năm học 2009-2010 đến nay, cả nước đã xảy ra gần 1. 600 vụ học sinh đánh nhau ở cả trong và ngoài trường học, tính bình quân, cứ 5 ngày/ vụ. Không biết, vụ My “sói” có được nhắc đến tại hội thảo không, trong số hàng nghìn vụ đánh nhau được thống kê. Chắc là không, bởi hành vi tội ác của nhóm My “sói”, dù trong lứa tuổi học đường, nhưng không thuộc phạm vi xử lý của ngành.

Dù vậy, ngành GD có vô can không? Câu trả lời là không. Vì My “sói” và đồng bọn cũng từng đi học, từng chịu sự dạy dỗ của trường học, với những bài học làm người. Vậy mà ra đời, nó lại có biệt danh hung dữ- “sói”.

Nhưng nếu theo dõi hội thảo, rất tiếc phải nói rằng, hội thảo này nếu diễn ra hàng chục năm trước đây, hoặc hàng chục năm sau này, cũng vẫn thế, không giải quyết được gì, ngoài cách làm hình thức, giải pháp hình thức, và hứa hẹn cùng nhau cũng…hình thức nốt. Nhất là khi hội thảo tiếp tục hô hào khẩu hiệu: “Nói không với hiện tượng học sinh đánh nhau”(!). Nhưng học sinh có chấp nhận nói “không” hay không thì lại là chuyện khác.

Nếu bố mẹ My sói không ly hôn và không bỏ rơi My sói… Ảnh minh họa

Đương nhiên, khi xảy ra một vụ tội phạm còn vị thành niên, người lớn chúng ta và báo chí lại tiếp tục tay dao tay kéo mổ xẻ, tìm nguyên nhân. Và bài ca 3 môi trường bị “ô nhiễm” lại cất lên điệp khúc buồn bã muôn thuở: Nhà trường đổ lỗi gia đình. Gia đình đổ lỗi xã hội. Xã hội đổ lỗi nhà trường. Cái vòng đổ lỗi liên hoàn cứ luẩn quẩn loanh quanh, trong khi, tội phạm vị thành niên, bạo lực học đường ở giữa vòng vây đó vẫn tiếp tục hoành hành với gương mặt non choẹt, thậm chí vô cùng ngây thơ. Như gương mặt My “sói” là một ví dụ.

Vậy nhưng tin chắc rằng, rất ít người trong chúng ta, thành thật suy nghĩ để thú nhận, chính người lớn chúng ta mới là thủ phạm trong vụ My “sói”, và hàng trăm vụ án tội phạm vị thành niên khác.

My “sói” và người lớn chúng ta

Thật kinh sợ và rùng mình trước sự vô cảm của My “sói”, một đứa bé gái mặt non choẹt, khi nó thản nhiên chỉ huy, thản nhiên chứng kiến sự hành hạ ghê tởm của đồng bọn với cô bé bạn nó, chỉ vì bị nó “ghét cay ghét đắng”. Rùng mình và kinh sợ trước sự vô cảm của thằng Long, người yêu My “sói” thản nhiên dùng điện thoại di động quay mọi hình ảnh cô bé L bị đồng bọn thay nhau làm nhục.

Nhưng người lớn chúng ta có vô cảm không? Thực ra, người lớn chúng ta vô cảm hơn rất nhiều. Vô cảm từ trong gia đình…

Chẳng hạn như bố mẹ My “sói”. Bố mẹ My “sói” chia tay từ khi nó chưa tròn một tuổi. Đến khi hai người đều lập gia đình riêng và có em bé thì gần như cuộc sống của My “sói” bị phó mặc cho ông bà ngoại nuôi nấng. Năm 11 tuổi, ông bà mất, My “sói” trở nên bơ vơ rồi bắt đầu làm quen với các đại ca đường phố.

Con đường tội lỗi của My “sói” trượt dài từ đây…

Thế nhưng, trước khi bị bắt ít ngày, trên blog của My “sói”, người ta đọc được những dòng chữ, mà đọc kỹ vẫn thấy xót xa. Đó là tâm trạng cay đắng, bơ vơ của một đứa trẻ hư không biết bấu víu vào đâu để được sưởi ấm, vì cuộc đời này hình như từ lâu đã tàn lạnh với tâm hồn trẻ thơ của nó.

Bài viết của blog mang tựa đề Con rối (ngày 14/7): “Tại sao. Tình yêu, con đường tao đi. Những gì tao muốn. Tao lại mất tất cả thế này. Trắng tay, đắng cay, phắn ngayLúc này tao đang rất là đau khổ. Giờ đây tao muốn quay lại ngày xưa. Giờ đây tao muốn chết. Tao cần được bình yên, tao muốn được nâng niu, tao ghét phải khóc. Nhưng giờ đây nước mắt tao đã rơi quá nhiều. Tao… tao không thể không khóc… Tao sẽ vô cảm như 1 con rối. …Đời rất dở nhưng vẫn phải niềm nở”.

…Và sự vô cảm diễn ra trong đời sống xã hội còn sâu sắc hơn rất nhiều, lạnh lùng hơn rất nhiều. Vì mục đích kiếm tiền, sự vô cảm của người lớn diễn ra ngay tại các quán Internet, nơi bọn trẻ chúi đầu quên ăn quên ngủ, học những bài học bạo lực, trụy lạc đầu tiên qua các game online. Đó là cây cầu ảo bắc cho đứa trẻ bước vào tội ác thật. Chính My “sói” và đồng bọn chẳng khởi đầu hành trình vào tội ác từ một quán net đó sao?

My sói – 14 tuổi với “bảng thành tích” dày đặc

Sự vô cảm của người lớn, còn đối với ngay cả những đứa trẻ ngoan. Đó là những đứa trẻ bên sông Pôkô, cổ đeo khăn quàng đỏ, cặp sách trên vai, nét mặt căng thẳng vì phải ngày ngày treo mình, đu dây sang bên kia sông đi học. Trên cái dây cáp vô tình đó, cái chết vô nghĩa có thể xảy ra bất cứ lúc nào, nếu sơ sểnh. Tại sao sự vô cảm của người lớn chúng ta với những đứa trẻ vô tội lại tự nhiên như khí thở vậy?

My “sói” và đồng bọn có cuộc sống hoang dã, đồi bại, khi chúng chứng kiến và thay nhau cưỡng bức nạn nhân là học sinh mới 15 tuổi. Nhưng người lớn chúng ta còn đồi bại hơn nhiều. Một hiệu trưởng trường học Sầm Đức Sương (Hà Giang) cưỡng dâm chính 2 học sinh của mình, bắt các em vào con đường mại dâm, và tổ chức mại dâm, bán dâm cho người lớn, trong đó có cả ông Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Trường Tô, và không ít các quan chức cốt cán của tỉnh.

My “sói” cùng đồng bọn tổ chức ăn cắp, cưỡng đoạt tài sản của nạn nhân sau khi đã thay nhau làm nhục nhân phẩm và thân xác nạn nhân. Nhưng người lớn chúng ta còn ăn cắp trắng trợn hơn, với quy mô lớn, và tài sản ăn cắp còn kinh hoàng hơn, mà có khi lại vẫn nói chuyện nhân phẩm. Thông qua việc rút ruột ngay các công trình mang ý nghĩa chiến thắng thiêng liêng của dân tộc (Điện Biên Phủ), nhân danh những dự án PMU 18, những công trình Đại lộ Đông- Tây..v…v..và v…v

My “sói” lừa dối các nạn nhân bằng nick chat đưa họ vào bẫy, để đồng bọn ra tay, tiến hành tội ác. Nhưng người lớn chúng ta còn lừa dối người dân trắng trợn công khai, và quy mô dối trá lớn hơn nhiều.. Chúng ta lừa dối tổ tiên khi làm bánh dầy, bánh chưng “khủng” nhưng mốc, bên trong độn mút xốp, để dâng tiến Vua cha chính trong ngày giỗ trọng đại – Quốc lễ.

Ngành GD chủ quản của My “sói”, một ngành dạy con trẻ phải  trung thực, nhưng lại là ngành dối trá triền miên, bằng việc xào xáo kết quả thi cử, trình xã hội những con số tỷ lệ tốt nghiệp chót vót, trong khi chất lượng giáo dục thực chất thấp tè.  Và bằng cấp dỏm, bằng thật, học dỏm, bằng giả…lẫn lộn đến nỗi không biết ranh giới trắng đen, đen trắng ra sao trong môi trường sang trọng của trí tuệ, và sự sáng tạo.

Bị bỏ rơi từ trong gia đình. Ra xã hội, bị bao vây bởi những tấm gương xám xịt của người lớn, My “sói” và nhiều đứa trẻ vị thành niên khác làm sao thành người đây?

Chắc chắn, My “sói” và đồng bọn sẽ bị pháp luật truy tố và xử lý. Nhưng xã hội người lớn chúng ta- đang “tạo ra” tội ác mang gương mặt những đứa trẻ như My “sói”, thì ai sẽ truy tố?

Hay chính tội phạm của những đứa trẻ như My “sói’ và đồng bọn, và còn bao nhiêu kẻ phạm tội vị thành niên khác trước vành móng ngựa, sẽ “truy tố” chúng ta?

Nợ công là bao nhiêu?

May 13th, 2010 No comments

14:15 (GMT+7) – Thứ Năm, 13/5/2010

Trong suốt vài chục năm qua chi ngân sách luôn cao hơn thu ngân sách nên nợ công tăng là điều dễ hiểu.

Chuyên đề: Quản lý nợ công

Để bù cho các khoản thâm hụt ngân sách Chính phủ thường đi vay bằng phát hành trái phiếu hay vay các tổ chức quốc tế.

Như thế tính toán và theo dõi nợ công là việc đơn giản, không khó khăn gì. Nợ công rốt cuộc là khoản nợ mà người dân phải trả bằng thuế của mình (hay bán tài nguyên của đất nước) trong tương lai.

Tất cả các nước phát triển đều công khai các khoản nợ công của mình. Đấy là cách làm có trách nhiệm với nhân dân, những người chủ của đất nước cũng là các con nợ của các khoản nợ công.

Ở Việt Nam một thời ngân sách là bí mật quốc gia và nợ của Chính phủ cũng vậy. Nay Bộ Tài chính đã công khai một số dữ liệu của ngân sách, nợ nước ngoài… nhưng chưa đầy đủ, nhiều khi số liệu mâu thuẫn nhau và so với chuẩn mực quốc tế cần phải cải thiện hơn.

Các nhà chức trách nói nợ công của Việt Nam vẫn ở mức an toàn. Nhưng nợ công thực là bao nhiêu?

Theo Bộ Tài chính, ở thời điểm 30/6/2009 nợ nước ngoài của Việt Nam bằng 29,8 % GDP (23,6 tỉ Đô la). Từ tháng 6/2009 đến tháng 3/2010 Việt Nam đã ký thỏa thuận vay và bảo lãnh có giá trị tổng cộng khoảng 4,8 tỉ Đô la (1,205 tỉ Đô la với Ngân hàng Phát triển châu Á; 927 triệu Đô la với Ngân hàng Thế giới; 1,62 tỉ Đô la với Nhật Bản; và đã phát hành 1 tỉ Đô la trái phiếu quốc tế). Nếu giải ngân hết các khoản này thì nợ nước ngoài của Việt Nam có thể tăng lên khoảng 35% GDP.

Chưa rõ nợ trong nước của Chính phủ là bao nhiêu. Tính và theo dõi khoản này rất dễ (tổng các trái phiếu chưa đến hạn trả + các khoản vay hay tạm ứng khác; các khoản Chính phủ yêu cầu Ngân hàng Nhà nước tạm ứng cho ngân sách), nhưng không có số liệu tổng hợp.

Thu chi của Nhà nước trong giai đoạn 2000-2007, theo nguồn từ Tổng cục Thống kê (không rõ vì sao không thấy tổng thu của năm 2001).

Vì thế người ngoài phải ước lượng. Theo World Factbook của CIA, nợ công của Việt Nam năm 2008 ở mức 38,60% GDP nhưng năm 2009 đã tăng rất nhanh lên mức 52,30% GDP đứng hàng thứ 44/129 quốc gia về nợ nần (mức nợ công thấp nhất 1,1% và mức cao nhất 304,3% GDP, có 44 quốc gia có nợ công trên 50% GDP). Mỹ mang tiếng là nước nợ nhiều nhất nhưng nợ công chỉ chiếm 39,70% GDP (nhưng có báo Việt Nam nói gần 300%!); trong các nước ASEAN chỉ có Phillipines có nợ công cao hơn Việt Nam; Hy Lạp có nguy cơ vỡ nợ có mức nợ công chiếm 108,10% GDP.

Tuy nhiên, theo các nhà chức trách, cuối 2009 nợ công của Việt Nam chỉ chiếm khoảng 44,7% GDP. Có quan chức còn nói “nếu nợ công cao hơn nữa, vẫn đảm bảo trong giới hạn an toàn cho phép”.

Điều đáng lo ngại là nợ nước ngoài tăng rất nhanh như nêu ở trên. Và hiệu quả chi tiêu, hiệu quả đầu tư không cao, nạn tham nhũng và nạn “khát đầu tư” của các cơ quan nhà nước vẫn không hề dịu đi, và vì thế nợ có thể tăng nhanh nếu không được kiểm soát chặt, nhất là việc bảo lãnh cho các doanh nghiệp nhà nước và tư nhân vay vốn, việc phân cấp vay vốn.

Nợ công nếu sử dụng khéo có thể phục vụ tốt cho phát triển đất nước, còn sử dụng kém hiệu quả có thể dẫn đất nước đến nợ nần chồng chất và thế hệ mai sau phải gánh trách nhiệm trả nợ. Nợ công có thể tính và theo dõi dễ dàng và phải công bố chính xác cho nhân dân, những người sẽ phải trả nợ, được biết.

Nguyễn Quang A (TBKTSG)